Monday, 3 August 2026

Tôi và Paris: Trở lại Paris, 2011 - Sacré Coeur Montmartre


Hôm trước Bọ có nhắc về bản nhạc Sous le ciel de Paris do Yves Montant hát. Hồi đó Bọ có coi 1 phim, tựa là "La veuve" (người quả phụ) do Alain Delon (yummmm!) đóng cùng Simone Signoret! Simone Signoret không đẹp, giọng khàn và mái tóc xám. Nhưng trời ơi, bà có đôi mắt, đôi mắt không to tròn mà nó nhỏ nhưng như đang đẫm lệ! Nhìn đôi mắt bà Bọ nghĩ đàn ông chắc chỉ có nước chết đuối! Hồi đó, xem phim nầy Bọ chết đuối vì đôi mắt của cả Alain Delon lẫn Simone Signoret!
Sau này nhờ internet giúp thêm, Bọ mới biết bà là phu nhân của Yves Montand. Ái mộ cả ông lẩn bà, Bọ dự định đến nghĩa trang Pere Lachaise thăm mộ (ông bà nằm chung nấm mồ), nhưng tiếc thay, không đi được!!

Nói về nghĩa trang Pere Lachaise, chắc nhiều bạn ngạc nhiên vì đi du lịch sao lại đến chi nghĩa trang! Nhưng theo những gì Bọ được đọc biết, Pere Lachaise là nơi yên nghĩ của hầu hết danh nhân nước Pháp và vài người của thế giới. Hình ảnh cũng cho ta thấy, ngoài những tên tuổi lớn của nhân loại, kiến trúc và những tượng điêu khắc trong nghĩa trang này cũng là niềm thích thú cho nhiều người. Nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi tại Sài Gòn thưở trước là 1 mô phỏng nhỏ theo nghĩa trang Pere Lachaise. Nếu có dịp, bạn nên ghé xem!

Sacré Coeur (nhà thờ Thánh Tâm, Sacred Heart) là một nhà thờ "trẻ" so với những nhà thờ khác trong Paris, nhưng không vì thế mà kém phần hấp dẫn du khách. Nằm trên ngọn đồi cao trong khu Montmartre, ngôi nhà thờ trắng toát ánh lên vẻ thánh thiện nhìn xuống nhân gian tội lỗi dưới kia! Ví von này cũng đúng phần nào vì khu Montmartre bên dưới là khu đèn đỏ với nhan nhản những sex shop, những night club....

Mont tiếng Pháp có nghĩa là núi, tôi biết chứ! Cho nên tôi chọn xuống ở 1 trạm metro xa hơn trạm chính Abbesses với hy vọng là trạm Lamarck Caulaincourt này sẽ cao hơn trạm Abbesses dưới kia, có nghĩa là tôi sẽ đi xuống thay vì đi lên từ Abbesses!

Hỡi ơi! tôi không hiểu ra là nhà thờ Sacré Coeur nằm trên đỉnh đồi! Nghĩa là bên này hay phía bên kia, muốn lên đồi thì đều phải leo!!! Cái leo đầu tiên, là metro Lamarck Caulaincourt nằm rất sâu dưới lòng đất nên muốn lên đến mặt đất thì phải leo rất nhiều bậc thang! May thay, có 1 thang máy to tướng nằm cuối platform! nhớ lại lời khuyên của những người đi trước : "Paris không có nhiều thang máy cho nên đặt thang máy ở đó không phải không có hậu ý! Ở Paris, thấy thang máy thì phải chun vô!" Tôi nhớ kịp nên chun vô! Trời đất, cửa thang máy đóng lại thì mũi tôi dính khắn một mùi khai khắm của nước tiểu! Ôi thôi, đây chính là tệ nạn tiểu bậy, tiểu bừa bãi làm nhức đầu giới hữu trách Paris (và nhức đầu du khách, trước mắt là nhức đầu tôi nè!).

May thay, bầu trời trong buổi sáng mùa thu Paris đã đánh tan cái khó chịu trong thang máy! Kể ra đi theo hướng này cũng hay, nhìn được nhiều thứ! Thứ Bọ nhìn thấy đầu tiên, là gặp lại người quen: Dalida!



Dalida là 1 ca sĩ nổi tiếng thời Bọ còn ham ăn ô mai. Giọng cô hơi khàn, mạnh. Cô nổi tiếng qua nhiều bản nhạc như Besame Mucho, Paroles Paroles hát chung với Alain Delon (thật ra cô hát, Alain Delon chỉ nói đệm vào nhưng như vậy cũng đủ hay với tôi rồi  ) nhưng bản nhạc được nhiều người Việt biết đến nhất là bản Bang Bang! (Hoai Nam của SBS radio Úc châu sau loại bài về 40 năm tình ca VN, có làm loạt bài về nhạc ngoại quốc rất hay từ nhạc Mỹ, Anh, Pháp đến Nhật, rất tiếc hình như ngoài nước Úc không có ai thâu được!)

Tiếc thay, cô tự tử mất ngày 3 tháng 5 năm 1987.

Từ chỗ đặt tượng Dalida, nhìn xuống phía Abbesses nó thăm thẳm như thế này:



Tuy nhiên, chưa tới nhà thờ thì tội gì mà phải xuống! đường dẫn đến nhà thờ còn dẫn tôi ngang qua Place du Tertre là nơi mà nhiều hoạ sĩ ngồi vẽ chân dung cho du khách, còn sớm nên không có hoạ sĩ nào mà chỉ mới có quán này mở cửa, kéo ghế ngồi uống ly cà phê trong buổi sáng lạnh thích thú vô cùng!


Từ Le Consulat đi một quãng ngắn là tới nhà thờ; và đây là mục đích hai vợ chồng dậy sớm tập leo núi sáng nay:





Còn sớm, nên buổi kinh sáng của các soeurs chưa hết, đầy cửa bước vào, tiếng hát kinh thanh thoát và réo rắc vang khắp thánh đường. Các soeurs không nguyện kinh mà hát kinh! Vài tín đồ quỳ gối bên dưới, các soeurs hát kinh bên trên, tiếng hát nhẹ êm êm vang thoảng trong ngôi thánh đường luôn có người cầu nguyện 24 giờ một ngày như tấm phướn treo ngoài tiền diện nhà thờ có ghi rõ: "Depuis 125 ans, ici jour et nuit, quelqu'un prie le seigneur" Lúc đó là năm 2011!

Đồi Montmartre nổi danh là nơi có nhiều tệ nạn đến đỗi nhiều du khách cho biết họ từng bỏ qua không đến nơi này trong chuyến đi Paris của họ! tôi cũng vậy, tránh phiền phức tôi cũng đã từng bỏ qua không đi Sacre Coeur năm 2009. Đó là vấn đề du khách bị quấy nhiễu trong trò lường gạt gọi là "chiếc vòng hữu nghị, the friendship bracelet".

Trò này như sau: Trong giờ bình thường khoảng sau 9 giờ, đồi Montmartre sẽ đông dần du khách, có những người gốc Phi Châu hay nắm tay khách và choàng vào rất nhanh 1 sợi dây màu mè thắt sơ sài và gọi đó là dây hữu nghị! Khách, vì vô tình và tưởng là thật, không dè sau đó họ đòi tiền và đòi khá đắt cho sợi dây rẻ tiền quái đản đó, thường là vào 20 euros họ mới hài lòng! Những người này thường đi thành nhóm và rất hung hăng. Đã xảy ra nhiều va chạm giữa họ và các du khách phản đối trò tống tiền của họ!

Nhưng bây giờ còn sớm! tôi đã tránh những phiền phức có thể tránh được này bằng cách đi sớm và bảo nhau nhớ cho tay vào túi áo thì không anh nào kéo tay mình ra để buộc cái chi chi vô được! Đi sớm, nên nhìn xuống hướng chân đồi thành phố Paris dưới không bị đám đông quấy rối tầm nhìn. Tôi chụp tấm ảnh, khéo sao có người đàn bà đi ngang qua, tấm ảnh thành ra linh động hơn.



Trong tấm ảnh này, hậu cảnh còn có bóng những người lính vũ trang nặng. Chi tiết này cho thấy tình hình nước Pháp năm 2011 có vẻ không được an ninh cho lắm (đã xảy ra vài vụ di tản khách du lịch rời khỏi khu tháp Eiffel do có đe doạ khủng bố cài bom vào đầu năm này)

Tôi đã có kể cho bạn nghe mạo gai Chúa Jesus trong nhà thờ Notre Dame. Tiền diện nhà thờ Sacre Coeur có pho tượng một Thập tự quân, có lẽ là vua Louis thứ IX trong cuộc Thập chinh lần thứ 7, tay nâng  vòng gai! Vua Louis thứ IX sau này được phong thánh là St Louis, người duy nhất của dòng họ Bourbon được hiển thánh!


 Thật ra nếu bạn không muốn leo dốc (và gặp Dalida, và nhìn nhà hàng Le Consulat và nhìn ngõ rue St Rustique) thì vẫn có 1 lối tiện và không đắt bao nhiêu: Bạn có thể xuống metro Abbesses và đi bộ chỉ 1 quãng ngắn để đi bằng funicular lên Sacre Coeur chỉ tốn 1 vé t+ thôi!

Trạm funicular:



Nhưng mà, tôi vì  muốn nhìn Le Consulat và rue St Rustique nên chọn leo 1 chút. Leo rồi thì sao không đi funicular xuống??

Chi vậy ta? đi funucular vừa tốn 1 vé t+, vừa làm gì đi được trên những bậc thang như thế này? Chỉ đi lên mới cần thôi!



Đi xuống thủng thẳng, không mệt chi lắm, nhưng xuống dưới rồi nhìn ngược lên, thấy nếu đi chiều ngược lại để lên đỉnh thì cũng ....ná thở! Thêm 1 lý do để đến Montmartre bằng lối metro Lamarck-Caulaincourt và trở lại trung tâm Paris bằng lối bậc thang tuyệt đẹp này!


Tôi và Paris: Trở lại Paris, 2011


Lần trở lại Paris, tôi mướn apt trên rue Des Franc Bourgeois. Con đường này nằm cách Place Des Vosges chỉ 1 block đường (vậy mà tôi chưa hề vào thăm nhà của văn hào Victor Hugo nằm trong khu này mới là kỳ! chắc tối ngày lang thang tối về chân cẳng rã rời nên cứ hẹn rồi lại hẹn mà chưa xem được!)

Rue Des Franc Bourgeois hẹp, theo nhiều khách thì nó ít khách du lịch và trong sinh hoạt còn gần gũi với người dân bình thường của Paris hơn khu St Germain Des Pres bên hữu ngạn! Lề đường hẹp, người đi lại thì đông nên đôi khi khách bộ hành (là tôi đây nè!) phải bước xuống lòng đường mà len cùng dòng xe cộ! May (hay không may?) mà đường hẹp, xe đông nên lưu thông thường bị nghẽn (báo hại lúc mới đi taxi tới đây kẹt xe, mình ngồi kẹt cứng trong xe dòm đồng hồ nhảy mà muốn làm mệt!!!!) nên cũng dễ len lách! Trên đường nhiều tiệm buôn bán có bảng hiệu không liên quan gì tới mặt hàng họ chưng trong tủ kiếng hết như tiệm này đây:






Khu này nằm trong khu Do Thái (Pletzl) mà trung tâm là rue Des Rosiers, hình như hồi đó khu này trồng nhiều hoa hồng!




Con đường Des Rosiers gồm nhiều  cửa tiệm Do Thái  và các tiệm gốc Trung Đông, những tiệm bánh mì, tiệm thịt theo tiêu chuẩn Halal.


Nhưng được nhiều du khách biết nhất, là tiệm bán falafel nồi tiếng luôn có hàng khách xếp hàng dài: tiệm L'as du Falafel!



 Tôi cũng xếp hàng (còn sớm khách chưa đông nên xếp hàng ăn thử cho biết, tại tánh ăn sớm mà đôi khi được việc!)



Nhưng tôi, vốn là 1 người được sinh ra và lớn lên trên đất Sài Gòn, một Saigonnaise chính hiệu! Nên mục đích của tôi là phải lặn lội metro (ghê! nói như xa xôi lắm, nó nằm gần Khải Hoản Môn chứ xa xôi vạn dặm gì mà phải lặn lội! ngồi metro vài phút là tới!) để đến ngó cho được cái bảng xanh này! Chụp tấm hình làm kỷ niệm, rồi về! Vì con đường này ngoài cái tên ra nó chán ngắt! không có gì đặc biệt để coi mà cũng chẳng thơ mộng gì để kể!



Kể về những con đường Paris nhiều thì rất khô khan, nhưng trước khi chuyển đề, tôi đưa bạn đến 1 con đường! con đường này tôi yêu nhất trong chuyến đi Paris, mà cũng là lối đẹp nhất để đến nhà thờ Thánh Tâm, Sacred Heart! Rue St Rustique!


Trên đường đến rue St Rustique, tôi nhìn thấy nhà hàng Le Consulat:




Hẳn bạn thắc mắc: nhà hàng Le Consulat thì sao? Paris có biết bao là nhà hàng? Khu Montmartre, tại sao không nhắc đến Moulin Rouge mà nhắc tới Le Consulat? Mời bạn nhìn tấm ảnh chụp bức tranh này:



Bức tranh này được vẽ đúng địa điểm của nhà hàng Le Consulat bây giờ! Nó nẳm ở góc đường rue Norvin, do hoạ sĩ Maurice Utrillo là người lớn lên trong khu Montmartre vẽ! Xem tranh rồi lại nhìn đường! tôi ngẩn ngơ không biết là mình đang đứng trong hiện tại hay đã lùi vào quá khứ!

Bạn thấy không? tôi thường đi rất sớm, nên tại 1 chốn thường đông người như khu Montmartre mà tôi lại chụp được những tấm ảnh thoát khỏi sự đông đúc đó! The early bird get the worm há?

Không, tôi không có vô Moulin Rouge! vừa mắc, vừa không phù hợp với tuổi tác của mình!

Tôi và Paris: Những con đường của Paris

Thành phố nào mà không là tập hợp những con đường? Những con đường như những mạch máu chảy vòng vèo tạo nên sinh khí cho thành phố chứa đựng chúng! Những con đường của Paris mà Bọ muốn nói ra đây chỉ là phần nhỏ của Paris, nhưng là những con đường mà Bọ từng lang thang nhìn và ngắm và cảm nhận. Một phần rất nhỏ thôi nhưng những con đường này đã in dấu chân hai vợ chồng Bọ và để lại ấn tượng khó quên.

Rue Galande:




Con đường nhỏ nằm cạnh đường St Jacques là con đường tôi in dấu nhiều nhất trong lần thăm Paris năm 2009. Con đường nhỏ với góc gãy này là 1 con đường đặc thù nét Paris. Mỗi sáng hai vợ chồng chậm rãi trong cái lạnh se da buổi sớm đầu tháng 10 ngang qua con đường này để đến hiệu bánh mì gần nhà nhất tại Place Maubert, nơi này còn có 1 chợ khá nổi tiếng của Paris: Maubert Mutualité marché.

Gần rue Galande, là đường Rue St Julien le pauvre. Con đường này là con đường mà hai tài tử chính trong phim Before sunset đã dạo qua, còn sót lại dấu tích một phần của những căn nhà thời Trung Cổ:


Không gian sống của Paris hẹp, nhưng khéo tận dụng khoảng trống để len vào như ngôi nhà màu xanh này thì quả là hay:




Trên con đường St Julien le pauvre là nhà thờ kính thánh Julien le pauvre (nên lấy tên mà đặt cho đường), ngôi nhà thờ thường cửa đóng, đôi cánh cửa mà một lần tôi đẩy vô để bước vào nhà thờ đọc kinh đã phải cố hết sức vì nó nặng vô cùng. Cạnh khuôn viên nhà thờ này có 1 cạy acacia trồng năm 1602, được cho là cây cổ thụ già nhất còn sống của Paris. Ngôi thánh đường này cũng thường có hoà nhạc, nhưng tôi không xem ở đây mà sẽ kể cho bạn nghe sau. tôi ghi rue Galande trước nhất vì tôi thích nét đặc thù của nó nhất, đến đỗi tôi đã tý toáy với mấy cái ứng dụng chỉnh sửa hình để cho ra tấm ảnh retro đặc biệt , rất thích hợp với nó!



Paris còn có những con đường hẹp, rất hẹp như 1 con hẽm. Ví dụ như đường rue du Prévot nằm gần nhà thờ St Paul và đường rue Du Chat qui pêche (con mèo câu cá!)




Theo quyển Walking Paris, rue Du Prévot là con đường hẹp nhất Paris, nhưng thật ra., hẹp nhất phải là rue Du Chat qui pêche




Rue Du chat qui pêche nằm gần rue de la Huchette là con đường nổi tiếng về ăn uống đối với khàch du lịch. Buổi tối tôi thường thả ra đây ....xem người ta ăn uống (chớ mình không ăn! ăn ở đây tuy rẻ nhưng tôi mướn apt có bếp lại gần chợ! thật ra thì theo nhiều thông tin cho biết vấn đề vệ sinh của những quán ăn trên con đường này không bảo đảm lắm, nhưng tôi thấy khách đêm nào cũng đông kín các dãy bàn))

Và đường de la Huchette thì đông vui, tấp nập như vầy nè:




Giờ này còn sớm nên chưa đông mấy, tối hơn chút nữa người chen chân đi không lọt! tôi vừa đi vừa ngó, tiếng trống bập bùng điệu múa Trung Đông dẫn tôi tới 1 đám đông đang bu quanh vài thanh niên gốc Trung Đông đang trình diễn dạo kiếm tiền! tôi hý hửng tưởng phen này mình được coi múa bụng khoe ....rún! Nào dè mấy chàng nhảy điệu như quét đất! kéo 1 du khách nữ người Mỹ đang ngồi ăn gần đó vào ...quét đất cùng! Ai dè cô này bạo dạn và nhảy rất hay, quét gần sát đất làm thiên hạ vỗ tay rần rần!! Buổi tối thât là vui.....

Tôi và Paris: Ile St Louis


Băng qua chiếc cầu Pont St Louis nối liền 2 hòn đảo ngay trong lòng Paris lại với nhau. Đảo St Louis theo nhiều khách đánh giá là nơi tuy nằm ngay trong kinh đô ánh sáng nhưng vẫn mang nét đặc thù của một làng quê Pháp. tôi thì thấy không đúng lắm nhưng dù sao, đảo St Louis vẫn có một nét rất êm đềm, nhất là khi trăng lên sớm hoà hợp cùng những ngôi nhà theo kiến trúc Haussman khiến tôi ngỡ ngàng trước một hình ảnh rất.....Paris!


Vẳng nghe tiếng phong cầm, nhìn lại thì là người nghệ sĩ đường phố chuyên trình diễn tạp kỹ; nhờ ông dạo bản nhạc "Sous le ciel de Paris" mà ngày xưa Bọ mê mẩn qua giọng mượt như nhung của Yves Montand.

http://www.youtube.com/watch?v=uUNKdTLQr3A

Tặng ông chút quà, hai vợ chồng thong thả trở về nhà, trời đêm Paris vắng đi sự nhộn nhịp từ du khách cũng có 1 nét rất riêng:




Và Notre Dame, đã bắt đầu ngái ngủ:


Tôi và Paris: Notre Dame de Paris


Căn apt mà tôi mướn nằm trên đường Saint Jacques, cách cầu Le Petit Pont dẫn đến công trường trước sân nhà thờ Notre Dame de Paris. Ngôi thánh đường nổi tiếng qua tác phẩm để đời Thằng gù nhà thờ Đức Bà của văn hào Victor Hugo hẳn là điểm phải xem của du khách khi đến Paris! Dưới cảm quan của tôi, thánh đường này không vĩ đại như Vương cung thánh đường St Peter nhưng tầm cỡ gần gũi với đại chúng hơn!


Tôi vào nhà thờ, đốt nến và đọc kinh cầu nguyện cho cha mẹ ông bà đã quá vãng cùng là cầu xin bình an cho thân nhân! Nhà thờ đang cử hành thánh lễ buổi chiều và người thăm viếng rất đông, điểm đáng khen là phần đông họ giữ yên lặng và tín đồ đang tham dự lễ không có vẻ gì là bị chia trí bởi dòng người đang đi vòng quanh xem ngắm!

Qua tìm hiểu tôi biết là Notre Dame có giữ 2 thánh tích quan trọng đối với người Công Giáo: 1 cây đinh đóng lên Thập giá và chiếc mạo gai đã đội lên đầu Chúa Giê Su. Chiếc mạo gai này được lồng trong 1 vòng kính có khảm vàng và cất giữ trong kho tàng của nhà xứ và được đem ra cho công chúng chiêm ngưỡng trong suốt mùa chay và ngày thứ sáu đầu tháng của các tháng khác trong năm (tham khảo thêm từ đây: http://www.notredamedeparis.fr/spip.php?article339

Tôi đã canh đúng thứ sáu đầu tháng 10 có mặt tại Paris để được tham dự buổi thờ phượng này! Đó là 1 trải nghiệm khó quên cho cả 3 người của nhóm.


Tôi và Paris: Chuẩn bị


Khi du lịch, trừ lần duy nhất đi Tàu, Côn Minh - là tôi đi theo tour. Còn thì lần đi Pháp này cũng như những lần khác, kể cà đi Nhật và Đại Hàn là những nước không nói được tiếng Anh nhiều, tôi đều đi tự túc chứ không theo tour. Đi tự túc theo tôi có nhiều điều lợi, mà cái lợi trước nhất là kiến thức! Vì tự túc, tự lo nên tôi đã phải tìm đọc rất nhiều về những điểm đến. Kiến thức, càng đọc càng tích luỹ được nhiều: từ những điểm ăn điểm chơi, đến cách di chuyển giữa những điểm cần đến. Từ cách mua vé xe lửa, mua vé máy bay sao cho rẻ, đến khái niệm địa điểm nào là tốt cho việc chọn mướn apartment hoặc hotel trong những ngày thăm viếng nơi đó....Nhiều, nhiều điều thu nhặt được cho bản thân tôi lắm.

Cho nên, trước ngày đi Pháp, tôi tìm mua quyển Walking Paris của Gilles Desmons.

Quyển này rất cần khi tôi muốn khám phá Paris bằng chính đôi chân mình, trong này còn kể nhiều chuyện truyền kỳ liên quan đến 1 nơi nào đó, thí dụ chuyện kể về người thiếu nữ Bohemien và chiếc cầu Pont Louis bắc qua Ile de la cité và Ile Saint Louis. Nhưng Paris rộng và những điểm muốn xem thường trải dài rải rác trong thành phố, nên quý nhất với tôi là quyển Paris Visit tourist guide L'indispensable do 1 người bạn quen từ Tripadvisor đi Paris trước đó và gởi tặng như 1 món quà! Quý, là vì quyển này nhỏ gọn loại pocket; và trong sách chia ra từng khu mà du khách nên xem, ví dụ khu Saint Germain Des Près; khu Marais v...v...




Đây là căn apartment mà tôi đã mướn khi ở Paris. Căn studio này theo tiêu chuẩn của người từng sống ở Úc hoặc Mỹ thì nó có vẻ nhỏ hẹp, rất là nhỏ hẹp! Nhưng Paris là 1 thành phố cổ, căn studio như thế là bình thường với người dân Paris! So với hotel, căn studio cho tôi có cái cảm giác (dù chỉ vài ngày) rằng mình đang thật sự hoà nhịp sống với thành phố như những người dân của chính nó!

Bếp và đủ chén dĩa ly tách:




Căn studio, thật ra rộng rãi thoải mái và giá cả cũng rẻ hơn so với hotel tại Paris! buổi sáng thức dậy ra hiệu bánh mì mua ổ baguette, trên đường thong thả trở về vừa đi vừa bẻ hai đầu nhôn của cây baguette mà nhâm nhi! Nhất là, cho tôi cái kinh nghiệm giao tiếp với nếp sống hằng ngày của người sở tại khi mua bán với họ tại tiệm tạp hoá, tiệm bánh mì và chợ búa. Nhưng đó là chuyện sau, tôi sẽ kể cho các bạn nghe chuyện chợ búa sau. Bây giờ thì thả valises xuống xong, bọn tôi đi xem Eiffel cái đã!

Việc tìm hiểu cuối cùng đã mang phần thưởng đến cho tôi! Theo chỉ dẫn, tôi chọn xuống metro Trocadero thay vì metro Ecole Militaire! Cảm giác thích thú khi ra khỏi hầm metro nhìn thấy biểu tượng của Paris trong ánh chiều vàng hiện ra trước mắt chắc khó quên được với tôi!



Ghé mua mỗi người 1 bánh crêpe, món Pháp đầu tiên ăn trên đầt Pháp:


Trời dần tối, quanh tháp du khách vẫn đổ về đông nghịt! Họ, cũng như tôi chờ giờ tháp bắt đầu sáng đèn! Và kìa: hàng ngàn ngọn đẻn bật sáng, toàn khối sắt tuyệt mỹ vàng rực như tắm trong ngọn lữa kỳ diệu của điện năng! Một tiếng Ahhhhhhhhhhhh hầu như đồng loạt vang lên từ đám đông du khách đang ngẫng cao đầu lên thưởng ngoạn! Bấy nhiêu thôi, cũng gần như thoả mãn cái khoa khát được đến Paris bấy lâu trong lòng tôi:



Trở về, ngang cầu Pont D'Iéna, tôi chụp được tấm hình tôi rất thích; trăng và đèn đối xứng, sau lưng là cầu Bir- Hakem soi bóng trên dòng sông Seine đang mờ dần trong hoàng hôn, hoàng hôn đầu tiên của Paris mà tôi đang cảm nhận!

 

Tôi và Paris



Môt ngày, tôi lang thang trên internet, vào trang của Tripadvisor để tìm thông tin về San Francisco, một thành phố lên cao và xuống thấp với những chiếc xe điện tiêu biểu cho thành phố có cây cầu Kim Môn nổi tiếng của nước Mỹ, thành phố mà lần trước khi đi Mỹ tôi không ghé xem được vì ngược đường với nơi tôi định đến (West Coast v/s East Coast). Nhân tiện định đi San Francisco, tôi muốn tìm thông tin để đến xem Las Vegas luôn thể.

Tình cờ và như có chút gì từ đấng thiêng liêng sắp xếp, tôi bấm nhầm Lourdes thay vì Las Vegas từ khung tuỳ chọn của trang web, tôi đọc những chia sẻ, những cảm nhận của các thành viên từ forum Lourdes. Mọi người cầu chúc cho nhau những điều tốt lành, mong bệnh của người không quen biết kia sẽ gặp phép lành mà hồi phục. Không có những tranh cãi ầm ỉ, những mỉa mai cay độc như đối với những forum khác, và thế là từ trong tâm tôi, một cái gì đó xui khiến: Ừ, từ hồi nhỏ mình đã vẫn thường nói nếu có thể mình sẽ đi Lộ Đức viếng hang đá nơi Đức Mẹ đã hiện ra với chị Bernadette. Bây giờ, mình đã có thể, sao lại không thăm Lourdes là thành phố thánh thiện mà lại định đi thăm thành phố tội lỗi? (sin city, như người Mỹ cũng vẫn mệnh danh cho Las Vegas)

Và rồi, như vết dầu loang: Muốn đến Lourdes thì phải vào nước Pháp qua ngõ Paris! Paris, thành phố mà rất nhiều người chúng ta -trong đó có cả tôi vẫn hằng mong được đặt chân đến 1 lần trong đời, thành phố ánh sáng, thành phố lãng mạn! Thành phố Paris đang từ mờ ảo dần hiện rõ nét hơn trong những chuẩn bị của hai vợ chồng.

Mua vé xe lữa từ Paris đi Lourdes và ngược lại: done!
Book apartment tại Paris: done!
Book aparthotel tại Lourdes: done!


Chỉ còn chờ ngày lên đường đến với Paris!


Saturday, 7 August 2010

Lourdes, the town

Lourdes is a small town. According to wiki, Lourdes's population is about 15.000 inhabitants who have to welcome 5 million visitors each year! but because we visited Lourdes on the low season, we still found a relaxing atmosphere around the town.

Like the river Pau with ducks swimming peacefully:



And from the upper Church, the chateaux fort stand high uphill looking down the town since 19th century and a place of interest itself





And some tiny alley way lead to some tiny coffee shop and of course, lead to some souvenir shop! Here the city council has a fair rule about traffic: because the streets of Lourdes so narrow, not enough for two way traffic so the town has many one way street. To be fair to every shop owner, the traffic will turn to other way twice a month! How clever they are!