Vốn là 1 nhà ga xe lửa cũ thay vì bị đập bỏ hay làm tanh banh để "bảo tồn", người dân Paris đã biến đổi thành 1 bảo tàng được nhiều du khách ưa thích hơn Louvre vì kích cở vừa phải của nó. D'Orsay nhỏ hơn Louvre về diện tích và kích cở nhưng chưa chắc đã thua Louvre về tầm vóc: D'Orsay là nơi chưng bày nhiều tác phẩm của nhiều hoạ sĩ thuộc trường phái Ấn tượng như Monet, Manet, Degas, Van Gogh, Renoir, Cezanne...Những tên tuổi lớn trong nền hội hoạ thế giới!

Tiền sảnh D'Orsay rõ ràng là 1 nhắc nhở về gốc tích từng là 1 nhà ga cũ của nó,nếu cất đi những bức tranh, những tác phẩm điêu khắc, ta rõ ràng vừa bước chân vào 1 nhà ga chờ bắt chuyến tàu sắp đến:


Tôi không tính dẫn bạn đi xem tranh nữa đâu! người du khách bình thường không chuyên môn về hội hoạ như tôi và bạn xem tranh mấy ngày nay chắc ngán tới cổ rồi và phản ứng của chúng ta thường là: "Ồ, lại một bức tranh nữa à?"
Bạn ráng đi, ráng coi thêm bức tranh này với tôi rồi nhớ tới phim Mr Bean in Hollywood và cười thoải mái!

Trong bảo tàng D'Orsay có 1 nhà hàng, vốn là phòng khánh sảnh của 1 khách sạn liền vách với nhà ga hồi trước, nay cũng được sửa sang thành nhà hàng, trang trí theo phong cách thời Belle Epoque với trần phòng được thếp vàng và những bức vẽ frescoes những chùm đèn pha lê soi sáng long lanh

Nhìn bảng giá, thấy set menu không đắt, chỉ có 15E/người nên bọn tôi vào dùng bữa trưa. Thực đơn hôm đó giản dị gồm 2 món: chính và tráng miệng.

Món chính là salmon với khoai tán.

Món tráng miệng tuỳ chọn, hoặc Ile de float (Mr. nhà tôi và cô em)

Hoặc kem 3 loại (cho tôi)


Cơm no rồi, vẫn phải tìm nhìn cho ra chiếc đồng hồ nằm trên cao nhìn ra sông Seine mà tôi gọi là "mắt thời gian", xong mới chịu về!


Opera là nhà hát lớn của Paris, còn được gọi là Palais Garnier theo tên người kiến trúc sư đã xây dựng nên nó. Opera là 1 kiến trúc đẹp, nơi diễn ra những buổi công diễn của các vở nhạc kịch hay các vở vũ kịch ballet nổi tiếng. Opera có 1 huyền thoại nhiều người biết đến theo vở nhạc kịch nổi tiếng của Andrew Lloyd Webber sau này được dựng lại thành phim.
Tôi dự định sẽ theo 1 tour vào bên trong nhà hát, ngó được tận mắt chiếc cầu thang uốn tuyệt đẹp nhưng tiếc thay, hôm tôi đi bên trong đang có buổi diễn tập 1 chương trình nên các tour bị huỷ bỏ.
Còn 1 cách khác để có thể xem bên trong Opera một cách đàng hoàng là mua vé vào trong xem hát. Rủi thay, thời gian tôi đến Paris thì không có vở kịch hoặc hoà tấu nào trùng, chỉ có diễn ra tại Opera Bastilles nên thôi!
Không vào được bên trong, thì tôi dạo quanh bên ngoài, thấy tượng ông Charles Garnier dựng ở cửa sau, cửa vào xem tour bên trong nhà hát chứ không phải ngay tiền diện! Tôi nghĩ có lẽ dù ông là cha đẻ ra toà nhà lộng lẫy nầy nhưng ông chỉ là 1 kiến trúc sư tầm thưởng chớ không phải thuộc dòng quý tộc. Có giai thoại về công cuộc kiến trúc này như sau:
Hoàng hậu Eugenie là vợ vua Napoleon đệ tam (ông là người chọn C.Garnier để xây dựng Opera). Bà này không hài lòng C.Garnier vì người thân cận với bà là Viollet-le-Duc bị thất bại trong cuộc tuyển chọn này. Bà thường xuyên phàn nàn về kiểu dáng của toà nhà rằng kiểu dáng gì mà kỳ cục! C.Garnier đã trả lời bà rằng "Tâu lệnh bà, thần vẽ họa đồ theo phong cách thời vua Napoleon đệ tam và lệnh bà còn phàn nàn điều gì chăng?" Từ đó hoàng hậu Eugenie mới chịu thôi công kích !

Palais Garnier quả thật là 1 toà dinh thự tuyệt vời theo kiến trúc thời Beaux-Arts. Tiếc rằng máy ảnh tôi mang theo lúc đó là loại máy P&S thường nên không thể nào lột tả hết cái đẹp của nó:


Đến cây đèn soi sáng nhìn cũng hài hoà với khung cảnh quanh nó:

Bạn thích xem 1 chương trình nào đó trong Opera thì có thể theo trang này mà ghi danh và chọn book khi họ cập nhật và gởi chương trình trong năm cho bạn:
http://www.operadeparis.fr/en/
No comments:
Post a Comment