Hôm nay tôi bắt đầu đi chơi quanh khu apt của Bọ, nghĩa là quanh khu gần Notre Dame!
Từ Notre Dame bọn tôi có thể đi bộ đến viện bảo tàng Louvre và D'Orsay khá gần, từ Louvre đến L'Orangerie cũng cạnh một bên và vườn Tuilerie cũng ngay đó. Từ Tuilerie, qua khỏi công trường Concorde là bắt đầu con đường nổi tiếng nhất của Paris: đường Champ Elysee, và cuối Champ Elysee là bùng binh (có ai còn nhớ danh từ bùng binh thân yêu này của chúng ta thay vì danh từ vòng xoay?) Arc de Triomph làm điểm hội tụ cho 5 con đường lớn! nhưng hôm nay tôi không đi shopping trên đường Champ Elysee (không thích vì giá cả trên trời!) cũng không xem Arc de Triomph, mà Bọ đi coi bảo tàng và vài chiếc cầu nổi tiếng của Paris
Người già thì thường thức sớm do giấc ngủ ngắn đi. Vợ chồng tôi cũng vậy! tuy nhiên dậy sớm và dạo Paris buổi sáng cho vợ chồng tôi cái nhìn khác với một Paris của hơn 2 triệu cư dân nhưng hàng năm đón tiếp hơn 40 triệu du khách!
Buổi sáng sớm, đường phố vắng bóng người, có chăng vài người khách bộ hành cũng thức sớm như vợ chồng tôi, đường phố còn ướt dấu sương đêm. Những chiếc kiosk (bouquiniste) sách dọc bờ sông Seine còn đóng kín, những cái thùng thiếc như thế này khó làm dậy lên hình ảnh những quán sách cũ nổi tiếng nằm dọc theo bờ sông Seine và đã là 1 hình ảnh đặc biệt của Paris từ lâu lắm rồi!

Chiếc cầu gần Notre Dame nhất là cầu Pont Neuf , mang tên là Cầu Mới nhưng Pont Neuf là chiếc cầu cao tuổi nhất Paris!


Tôi không lên cầu Pont Neuf mà băng ngang qua cầu Pont Des Arts để đi về hướng Louvre, cầu này là 1 cầu dành cho người đi bộ và trong những buổi chiều mùa hè người dân Paris thường đến đây picnic hóng chút gió mát của mùa hè. Đứng giữa cầu Pont Des Art nhìn trở lại Ile de la cite, thấy bầu trời hừng đông Paris thật đẹp


Đối với nhiều người, nếu không nói là đa số mọi người, chuyến viếng thăm Paris không thể thiếu viếng thăm bảo tàng Louvre, vốn là tâm điểm cúa triều đình Pháp trước khi dời về Versailles.
Tôi cũng vậy, hơn nữa với Museum Pass đã bao gồm Louvre nên không phải mua vé. Chọn lối vào ở Kim tự tháp kính do kiến trúc sư người Mỹ gốc Hoa (hay người Hoa sống ở Mỹ?) I.M Pei thiết kế. Nhiều người Paris chê tháp này, cho rằng nó làm nhức mắt họ. Tôi cũng thấy khó chịu với tháp này, tuy không bị nhức mắt nhưng cảm giác kỳ kỳ như thấy bà hoàng Antoinette mặc áo dạ hội có mụn vá vậy! Đối với tôi, cái thực sự làm nhức mắt là tháp Montparnasse, có thể nói đạt kỷ lục về xấu xí!

Louvre được coi như viện bảo tàng nghệ thuật lớn nhất thế giới với hơn 30.000 cổ vật tồn trữ. Có nguồn cho rằng nếu mỗi vật trưng bày nơi đây bạn chỉ nhìn 1 phút, bạn sẽ cần 3 tháng để xem hết mọi vật!
Đúng là tôi hầu như quên hết mình đã xem những gì, ngoại trừ 2 bức tượng, và chỉ có một bức tranh nằm trong trí nhớ của tôi mà thôi
Bức tượng này tôi thích nhất, đặt tên là "Thì thầm"

Và bức tượng The Winged victory of Samothrace, theo tôi nhìn còn tuyệt mỹ, mềm mại hơn cả bức tượng Venus!

Còn bức tranh, không phải là bức vẽ nàng Mona Lisa nhỏ xíu đáng thất vọng so với bức tranh vẽ tiệc cưới thành Cana to lớn nằm đối diện như hai biểu tượng của David và Goliath, mà là bứctranh Daphnis et Chloe, dáng vẻ của nàng Chloe và ánh sáng lung linh thật tuyệt diệu (đối với mắt nhìn của tôi!)


Thấy quán bên đường , rủ nhau kiếm cái gì ăn cho nó ấm bụng chút, quên mất phương châm vàng khi đi du lịch của tôi là "chớ ăn những quán nằm ngay địa điểm đông du khách", mướn chỗ ngồi để ngắm cảnh thì được, còn ăn thì không! Quán nhìn thì hay như thế này:

Y như rằng, kêu mỗi người tô súp hành, trời ơi là nó lõng lẽo lạt thếch. Bực mình bỏ qua bên, tôi kêu ly vang nóng, hai người kia kêu cà phê. Thêm bực mình khác: vang thì nó chua lét, còn cà phê sữa thì... thiệt là mắc cỡ cho danh từ càfé cream của Pháp! Pha cà phê mà họ pha cũng không ra làm sao, vậy mà dám mở quán! Chắc là do bán cho du khách đa số chỉ đến 1 lần! Người đến rồi đi mà lại!
Ông nhà tôi không cạn hết nổi tách cà phê:

Ly vin chaud thì như đã nói, kêu là ly dấm nóng cũng được!

Còn tô súp hành ngó thấy thương , dòm lợt nhách giống như thiếu nắng:

Trong khi tô súp hành tôi ăn đầu tiên trên đất Pháp nhìn như thế này:

Tới bi giờ nhắc lại còn bực! may mà lúc đó nhớ ra lỗi tại mình chọn nơi này để ăn chứ người ta đâu có chèo kéo chi mình, bèn đấm ngực "Mea culpa, mea maxi culpa" . Xong, tẩn mẩn lấy bánh mì chấm súp (ta nói, tới miếng bánh mì cũng dỡ, dai nhách nhai hổng nổi!) ra, ông thì đút chim bồ câu ăn:

Bà thì lo cho chim se sẻ:

Chim của thành phố Paris no rồi (còn người thì đói !), chưn cẳng cũng bớt mỏi rồi, thôi bước thêm vài bước xuống bảo tàng L'Orangerie xem tranh Monet!
No comments:
Post a Comment