Monday, 3 August 2026

Tôi và Paris: Trở lại Paris, 2011 - Sacré Coeur Montmartre


Hôm trước Bọ có nhắc về bản nhạc Sous le ciel de Paris do Yves Montant hát. Hồi đó Bọ có coi 1 phim, tựa là "La veuve" (người quả phụ) do Alain Delon (yummmm!) đóng cùng Simone Signoret! Simone Signoret không đẹp, giọng khàn và mái tóc xám. Nhưng trời ơi, bà có đôi mắt, đôi mắt không to tròn mà nó nhỏ nhưng như đang đẫm lệ! Nhìn đôi mắt bà Bọ nghĩ đàn ông chắc chỉ có nước chết đuối! Hồi đó, xem phim nầy Bọ chết đuối vì đôi mắt của cả Alain Delon lẫn Simone Signoret!
Sau này nhờ internet giúp thêm, Bọ mới biết bà là phu nhân của Yves Montand. Ái mộ cả ông lẩn bà, Bọ dự định đến nghĩa trang Pere Lachaise thăm mộ (ông bà nằm chung nấm mồ), nhưng tiếc thay, không đi được!!

Nói về nghĩa trang Pere Lachaise, chắc nhiều bạn ngạc nhiên vì đi du lịch sao lại đến chi nghĩa trang! Nhưng theo những gì Bọ được đọc biết, Pere Lachaise là nơi yên nghĩ của hầu hết danh nhân nước Pháp và vài người của thế giới. Hình ảnh cũng cho ta thấy, ngoài những tên tuổi lớn của nhân loại, kiến trúc và những tượng điêu khắc trong nghĩa trang này cũng là niềm thích thú cho nhiều người. Nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi tại Sài Gòn thưở trước là 1 mô phỏng nhỏ theo nghĩa trang Pere Lachaise. Nếu có dịp, bạn nên ghé xem!

Sacré Coeur (nhà thờ Thánh Tâm, Sacred Heart) là một nhà thờ "trẻ" so với những nhà thờ khác trong Paris, nhưng không vì thế mà kém phần hấp dẫn du khách. Nằm trên ngọn đồi cao trong khu Montmartre, ngôi nhà thờ trắng toát ánh lên vẻ thánh thiện nhìn xuống nhân gian tội lỗi dưới kia! Ví von này cũng đúng phần nào vì khu Montmartre bên dưới là khu đèn đỏ với nhan nhản những sex shop, những night club....

Mont tiếng Pháp có nghĩa là núi, tôi biết chứ! Cho nên tôi chọn xuống ở 1 trạm metro xa hơn trạm chính Abbesses với hy vọng là trạm Lamarck Caulaincourt này sẽ cao hơn trạm Abbesses dưới kia, có nghĩa là tôi sẽ đi xuống thay vì đi lên từ Abbesses!

Hỡi ơi! tôi không hiểu ra là nhà thờ Sacré Coeur nằm trên đỉnh đồi! Nghĩa là bên này hay phía bên kia, muốn lên đồi thì đều phải leo!!! Cái leo đầu tiên, là metro Lamarck Caulaincourt nằm rất sâu dưới lòng đất nên muốn lên đến mặt đất thì phải leo rất nhiều bậc thang! May thay, có 1 thang máy to tướng nằm cuối platform! nhớ lại lời khuyên của những người đi trước : "Paris không có nhiều thang máy cho nên đặt thang máy ở đó không phải không có hậu ý! Ở Paris, thấy thang máy thì phải chun vô!" Tôi nhớ kịp nên chun vô! Trời đất, cửa thang máy đóng lại thì mũi tôi dính khắn một mùi khai khắm của nước tiểu! Ôi thôi, đây chính là tệ nạn tiểu bậy, tiểu bừa bãi làm nhức đầu giới hữu trách Paris (và nhức đầu du khách, trước mắt là nhức đầu tôi nè!).

May thay, bầu trời trong buổi sáng mùa thu Paris đã đánh tan cái khó chịu trong thang máy! Kể ra đi theo hướng này cũng hay, nhìn được nhiều thứ! Thứ Bọ nhìn thấy đầu tiên, là gặp lại người quen: Dalida!



Dalida là 1 ca sĩ nổi tiếng thời Bọ còn ham ăn ô mai. Giọng cô hơi khàn, mạnh. Cô nổi tiếng qua nhiều bản nhạc như Besame Mucho, Paroles Paroles hát chung với Alain Delon (thật ra cô hát, Alain Delon chỉ nói đệm vào nhưng như vậy cũng đủ hay với tôi rồi  ) nhưng bản nhạc được nhiều người Việt biết đến nhất là bản Bang Bang! (Hoai Nam của SBS radio Úc châu sau loại bài về 40 năm tình ca VN, có làm loạt bài về nhạc ngoại quốc rất hay từ nhạc Mỹ, Anh, Pháp đến Nhật, rất tiếc hình như ngoài nước Úc không có ai thâu được!)

Tiếc thay, cô tự tử mất ngày 3 tháng 5 năm 1987.

Từ chỗ đặt tượng Dalida, nhìn xuống phía Abbesses nó thăm thẳm như thế này:



Tuy nhiên, chưa tới nhà thờ thì tội gì mà phải xuống! đường dẫn đến nhà thờ còn dẫn tôi ngang qua Place du Tertre là nơi mà nhiều hoạ sĩ ngồi vẽ chân dung cho du khách, còn sớm nên không có hoạ sĩ nào mà chỉ mới có quán này mở cửa, kéo ghế ngồi uống ly cà phê trong buổi sáng lạnh thích thú vô cùng!


Từ Le Consulat đi một quãng ngắn là tới nhà thờ; và đây là mục đích hai vợ chồng dậy sớm tập leo núi sáng nay:





Còn sớm, nên buổi kinh sáng của các soeurs chưa hết, đầy cửa bước vào, tiếng hát kinh thanh thoát và réo rắc vang khắp thánh đường. Các soeurs không nguyện kinh mà hát kinh! Vài tín đồ quỳ gối bên dưới, các soeurs hát kinh bên trên, tiếng hát nhẹ êm êm vang thoảng trong ngôi thánh đường luôn có người cầu nguyện 24 giờ một ngày như tấm phướn treo ngoài tiền diện nhà thờ có ghi rõ: "Depuis 125 ans, ici jour et nuit, quelqu'un prie le seigneur" Lúc đó là năm 2011!

Đồi Montmartre nổi danh là nơi có nhiều tệ nạn đến đỗi nhiều du khách cho biết họ từng bỏ qua không đến nơi này trong chuyến đi Paris của họ! tôi cũng vậy, tránh phiền phức tôi cũng đã từng bỏ qua không đi Sacre Coeur năm 2009. Đó là vấn đề du khách bị quấy nhiễu trong trò lường gạt gọi là "chiếc vòng hữu nghị, the friendship bracelet".

Trò này như sau: Trong giờ bình thường khoảng sau 9 giờ, đồi Montmartre sẽ đông dần du khách, có những người gốc Phi Châu hay nắm tay khách và choàng vào rất nhanh 1 sợi dây màu mè thắt sơ sài và gọi đó là dây hữu nghị! Khách, vì vô tình và tưởng là thật, không dè sau đó họ đòi tiền và đòi khá đắt cho sợi dây rẻ tiền quái đản đó, thường là vào 20 euros họ mới hài lòng! Những người này thường đi thành nhóm và rất hung hăng. Đã xảy ra nhiều va chạm giữa họ và các du khách phản đối trò tống tiền của họ!

Nhưng bây giờ còn sớm! tôi đã tránh những phiền phức có thể tránh được này bằng cách đi sớm và bảo nhau nhớ cho tay vào túi áo thì không anh nào kéo tay mình ra để buộc cái chi chi vô được! Đi sớm, nên nhìn xuống hướng chân đồi thành phố Paris dưới không bị đám đông quấy rối tầm nhìn. Tôi chụp tấm ảnh, khéo sao có người đàn bà đi ngang qua, tấm ảnh thành ra linh động hơn.



Trong tấm ảnh này, hậu cảnh còn có bóng những người lính vũ trang nặng. Chi tiết này cho thấy tình hình nước Pháp năm 2011 có vẻ không được an ninh cho lắm (đã xảy ra vài vụ di tản khách du lịch rời khỏi khu tháp Eiffel do có đe doạ khủng bố cài bom vào đầu năm này)

Tôi đã có kể cho bạn nghe mạo gai Chúa Jesus trong nhà thờ Notre Dame. Tiền diện nhà thờ Sacre Coeur có pho tượng một Thập tự quân, có lẽ là vua Louis thứ IX trong cuộc Thập chinh lần thứ 7, tay nâng  vòng gai! Vua Louis thứ IX sau này được phong thánh là St Louis, người duy nhất của dòng họ Bourbon được hiển thánh!


 Thật ra nếu bạn không muốn leo dốc (và gặp Dalida, và nhìn nhà hàng Le Consulat và nhìn ngõ rue St Rustique) thì vẫn có 1 lối tiện và không đắt bao nhiêu: Bạn có thể xuống metro Abbesses và đi bộ chỉ 1 quãng ngắn để đi bằng funicular lên Sacre Coeur chỉ tốn 1 vé t+ thôi!

Trạm funicular:



Nhưng mà, tôi vì  muốn nhìn Le Consulat và rue St Rustique nên chọn leo 1 chút. Leo rồi thì sao không đi funicular xuống??

Chi vậy ta? đi funucular vừa tốn 1 vé t+, vừa làm gì đi được trên những bậc thang như thế này? Chỉ đi lên mới cần thôi!



Đi xuống thủng thẳng, không mệt chi lắm, nhưng xuống dưới rồi nhìn ngược lên, thấy nếu đi chiều ngược lại để lên đỉnh thì cũng ....ná thở! Thêm 1 lý do để đến Montmartre bằng lối metro Lamarck-Caulaincourt và trở lại trung tâm Paris bằng lối bậc thang tuyệt đẹp này!


No comments: