Khi du lịch, trừ lần duy nhất đi Tàu, Côn Minh - là tôi đi theo tour. Còn thì lần đi Pháp này cũng như những lần khác, kể cà đi Nhật và Đại Hàn là những nước không nói được tiếng Anh nhiều, tôi đều đi tự túc chứ không theo tour. Đi tự túc theo tôi có nhiều điều lợi, mà cái lợi trước nhất là kiến thức! Vì tự túc, tự lo nên tôi đã phải tìm đọc rất nhiều về những điểm đến. Kiến thức, càng đọc càng tích luỹ được nhiều: từ những điểm ăn điểm chơi, đến cách di chuyển giữa những điểm cần đến. Từ cách mua vé xe lửa, mua vé máy bay sao cho rẻ, đến khái niệm địa điểm nào là tốt cho việc chọn mướn apartment hoặc hotel trong những ngày thăm viếng nơi đó....Nhiều, nhiều điều thu nhặt được cho bản thân tôi lắm.
Cho nên, trước ngày đi Pháp, tôi tìm mua quyển Walking Paris của Gilles Desmons.
Quyển này rất cần khi tôi muốn khám phá Paris bằng chính đôi chân mình, trong này còn kể nhiều chuyện truyền kỳ liên quan đến 1 nơi nào đó, thí dụ chuyện kể về người thiếu nữ Bohemien và chiếc cầu Pont Louis bắc qua Ile de la cité và Ile Saint Louis. Nhưng Paris rộng và những điểm muốn xem thường trải dài rải rác trong thành phố, nên quý nhất với tôi là quyển Paris Visit tourist guide L'indispensable do 1 người bạn quen từ Tripadvisor đi Paris trước đó và gởi tặng như 1 món quà! Quý, là vì quyển này nhỏ gọn loại pocket; và trong sách chia ra từng khu mà du khách nên xem, ví dụ khu Saint Germain Des Près; khu Marais v...v...


Đây là căn apartment mà tôi đã mướn khi ở Paris. Căn studio này theo tiêu chuẩn của người từng sống ở Úc hoặc Mỹ thì nó có vẻ nhỏ hẹp, rất là nhỏ hẹp! Nhưng Paris là 1 thành phố cổ, căn studio như thế là bình thường với người dân Paris! So với hotel, căn studio cho tôi có cái cảm giác (dù chỉ vài ngày) rằng mình đang thật sự hoà nhịp sống với thành phố như những người dân của chính nó!
Bếp và đủ chén dĩa ly tách:
![]() |

Căn studio, thật ra rộng rãi thoải mái và giá cả cũng rẻ hơn so với hotel tại Paris! buổi sáng thức dậy ra hiệu bánh mì mua ổ baguette, trên đường thong thả trở về vừa đi vừa bẻ hai đầu nhôn của cây baguette mà nhâm nhi! Nhất là, cho tôi cái kinh nghiệm giao tiếp với nếp sống hằng ngày của người sở tại khi mua bán với họ tại tiệm tạp hoá, tiệm bánh mì và chợ búa. Nhưng đó là chuyện sau, tôi sẽ kể cho các bạn nghe chuyện chợ búa sau. Bây giờ thì thả valises xuống xong, bọn tôi đi xem Eiffel cái đã!
Việc tìm hiểu cuối cùng đã mang phần thưởng đến cho tôi! Theo chỉ dẫn, tôi chọn xuống metro Trocadero thay vì metro Ecole Militaire! Cảm giác thích thú khi ra khỏi hầm metro nhìn thấy biểu tượng của Paris trong ánh chiều vàng hiện ra trước mắt chắc khó quên được với tôi!

Ghé mua mỗi người 1 bánh crêpe, món Pháp đầu tiên ăn trên đầt Pháp:

Trời dần tối, quanh tháp du khách vẫn đổ về đông nghịt! Họ, cũng như tôi chờ giờ tháp bắt đầu sáng đèn! Và kìa: hàng ngàn ngọn đẻn bật sáng, toàn khối sắt tuyệt mỹ vàng rực như tắm trong ngọn lữa kỳ diệu của điện năng! Một tiếng Ahhhhhhhhhhhh hầu như đồng loạt vang lên từ đám đông du khách đang ngẫng cao đầu lên thưởng ngoạn! Bấy nhiêu thôi, cũng gần như thoả mãn cái khoa khát được đến Paris bấy lâu trong lòng tôi:

Trở về, ngang cầu Pont D'Iéna, tôi chụp được tấm hình tôi rất thích; trăng và đèn đối xứng, sau lưng là cầu Bir- Hakem soi bóng trên dòng sông Seine đang mờ dần trong hoàng hôn, hoàng hôn đầu tiên của Paris mà tôi đang cảm nhận!

No comments:
Post a Comment